Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014

Đà Lạt cô đơn




Lại một mùa hè ta cô đơn
Giữa lòng Đà Lạt mỗi hoàng hôn
Gió hiu hiu thổi mờ mưa bụi
Mỗi bước chân đi, bước chập chờn...

Đà Lạt nào còn lạnh như xưa
Rừng thông còi cọc đứng lưa thưa
Đồi Cù dường đã vào quên lãng
Leo núi Langbiang tạm giải sầu!

Giai nhân dìu dập nhạc tưng bừng
Lạ thật lòng mình cứ dửng dưng
Đà Lạt mưa bay ta đếm bước
Phân vân, dằn vặt, ngỏ hay đừng!?

TT


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét