Về giữa lòng phố vắng em chợt nhớ
Nhớ đường xưa em dạo mỗi buổi chiều
Nhớ hàng cây lao xao tiếng chim kêu
Nhớ nhiều song cửa lớp trưa hanh nắng
Vệt nắng soi trông theo thật lẵng lặng
Bao thương mến thuở dại khờ buông lơi
Nay nhặt lại gom góp tuổi thiếu thời
Này bạn tôi, hãy cùng tôi dệt mộng
Dẫu vẫn biết cuộc đời còn nhiều sóng
Dẫu ngược xuôi, năm tháng có phôi pha
Nhưng
niềm tin, san sẻ chẳng nhạt nhoà
Những trẻ lạc đã già (*) theo năm tháng
Tuy xa cách vẫn gần trong thanh thản
Biền biệt nhớ nhưng lòng vẫn mong chờ
Vẫn tương tư dù nắng có thờ ơ
Vẫn nhớ hoài, Saigon tôi muôn thuở.
Saigon ơi, nay tôi về chốn cũ
Bỏ những ngày rạo rực ngóng ngóng trông
Vui đến thế hồn tôi quay ngược dòng
Nhớ cùng thương hoà tôi trong kỷ niệm
(*) Chữ này em nói em chứ em chẳng dám
nói ai đâu nhá :)
BC
BC làm thơ hay quá!
Trả lờiXóaĐã về Chốn Mới bình an chưa?
Thôi Hiệu, một nhà thơ đời Đường, viết Hoàng Hạc Lâu, kết thúc bằng hai câu thơ:
Trả lờiXóa"Nhật mộ hương quan hà xứ thị
Yên ba giang thượng sử nhân sầu"
( Trời về chiều tối, tự hỏi quê nhà ớ đâu/ Trên sông khói tỏa, sóng gợn khiến buồn lòng người).
Tản Đà dịch:
" Quê hương khuất bóng hoàng hôn
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai"
Các nhà thơ xưa thường dùng những hình ảnh ước lệ về thời gian và không gian để diễn tả nỗi nhớ thương quê hương khi ngao du ( nội địa).
Bạn của chúng ta,nhà thơ không chuyên Bạch Cúc, nhiều năm sống ở nước ngoài, chọn âm thanh, hình ảnh gần gũi, thân thương,: con đường xưa (có lá me bay?),hàng cây, song cửa lớp, lao xao tiếng chim kêu....
Sử dụng thể thơ tám chữ, vần ôm, từ thuần Việt...với nhiều biện pháp tu từ để cực tả nỗi nhớ thương Chốn Cũ- Thành phố thân yêu. Nỗi vui mừng vỡ òa khi TG đặt bước chân trên Chốn Cũ, nang reo lên :" Sài Gòn ơi! (...). Bỏ những ngày rao rực ngóng trông".
TG hiện đã trở về quê hương thử hai an lành.
Xin chúc mừng!