Trữ Tình
Quê hương
tôi, là đồng quê cỏ nội
Có con đường,
với những tán che xanh
Có đôi trẻ,
chẳng ngại ngùng che dấu
Khúc khích cười,
trao nhau những nụ hôn
Anh nghèo lắm,
chỉ có bàn tay trắng
Đời sinh
viên, xin em hãy cảm thông
Anh đưa em,
vào nhịp thơ tình ái
Với con tim,
và những khúc ca hoan
Anh muốn ghé,
quán chè nơi góc phố
Để cùng em,
ngọt ngào chén chè thơm
Nhưng anh ngại,
những chàng trai nơi ấy
Cứ nhìn em,
ôi sao đẹp quá thôi
Thôi đi nhé,
xin đừng khen em đẹp
Đoá hoa hồng,
là chỉ của riêng tôi
Xin đừng giận,
ngày mai ta sẽ ghé
Em và anh, và
chỉ có đôi ta
Thực Tình
Người yêu hỡi,
chẳng hay em có biết
Dòng mồ hôi,
chảy dọc sống lưng anh
Nhìn ngọn dốc,
anh chạnh lòng nức nở
Xe đạp ơi, phận
nghèo có ai hay
Đường xuống dốc, anh thở phào nhẹ nhõm
Xe tuột trôi,
đời đẹp quá đi thôi
Anh bóp thắng,
nơi quán chè góc phố
Nhưng ngại
ngùng, chẳng dám mời mọc em
Em yêu hỡi,
chẳng hay em có biết
Thêm chén
chè, anh biết sẽ làm sao
Con dốc ấy, vẫn
chờ anh khám phá
Thân anh còm,
xin em hãy tha cho
Anh đã quyết,
một ngày không xa nữa
Có tay ga,
không sợ những dốc kia
Đưa em đi, những
nơi nào em muốn
Sẽ không hỏi,
rằng thắng có ăn không
DQĐ
Cuối tuần đọc
thơ ăn chè
Tự nhiên lại
thấy thèm chè khơi khơi
Xứ này chè rẻ
em ơi
Em muốn ăn một,
anh mời ba - năm
(Chè chén ta
đếm 3,5
Tiền đâu mà
trả ba năm ăn chè ?!!)
Bỏ công những
buổi trưa hè
Thuở anh đi học
"lè phè" sinh viên
Chiếc xe đạp
cũ làm duyên
Lo ăn, lo học,
lo ...riêng chuyện chè!
Biết em con
gái thích chè
Chở em hằng bữa
chẳng chè cháo chi
Cơm khoai độn
với củ mì
Cơm gạo còn
thiếu lấy chi mà chè.
Đếm câu lục
bát có "chè"
Cuối tuần anh
chở ăn chè bấy nhiêu
Hôm nay, đủ
ngọt, đủ đường
Khéo thôi, lại
bệnh tiểu đường ! Khổ thân!
BC
TRỮ TÌNH: Xin chàng cứ chở em vào góc phố/ Chén chè thơm đừng đợi đến ngày mai/ Ai khen em , hãy mừng, sao sơ nhỉ! / Trong lòng chàng, muốn em xấu, giời ơi!?
Trả lờiXóa